Những chiếc O2 của tôi

14:4309/04/2009

(ĐTTD) - Chiếc Trion của tôi màu xám nòng súng, màu tôi yêu nhất. Một thiết kế phải nói là hoàn hảo. Bàn phím QWERTY có đèn soi, đầy đủ phím.


Thật ra tôi không thích dùng O2 . Tôi biết đến thương hiệu này từ khi chiếc Xda đầu tiền được bán ra ở Việt Nam: to bè, trông bề thế nhưng chậm chạp và hay treo máy.

Khi ấy, tôi còn đang say sưa với P900. Tôi cũng bỏ qua không dùng Xdall mặc dù cũng thinh thích khi đạo diễn Phạm Hoàng Nam khoe vừa mua từ Singapore. Thời ấy, chẳng rõ ai xui thế nào mà tôi chỉ mề Symbian - chắc một phần vì bác Bill Gates hành mấy chiếc máy tính cua tôi hư lền hư xuống. “Win nào mà chả là Win” – hát theo điệu Môi nào hãy còn thơm – ngán lắm. Tôi cười hì hì khi đám bạn tôi than các lỗi của O2 : treo máy, chạy màn hình, sóng yếu, mỗi ngày phải soft reset ít nhất một lần…

Chèn hình ảnh nếu có
O2 XDA II. Ảnh: O2

Thế rồi một ngày đẹp trời nọ, tôi cũng gia nhập vào hội nạn nhân O2. Một chiếc mini đem từ Đức về, sách hướng dẫn 100% tiếng Đức, làm tôi mất ngủ. Mân mề hết mấy tuần lễ, cài đủ thứ chương trình, lại còn sẵn lòng quảng cáo với mọi người về tính ưu việt của Windows Mobile (thời còn bản 2003 SE).

Nhưng rồi O2 hành hạ tôi ngay. Bằng những lỗi dở hơi của nó: ActiveSync thoát bất cứ lúc nào nó muốn, đã thế còn xoá hết dữ liệu trong Outlook; màn hình chấm chỗ này nhảy chỗ kia; loa nhỏ đến mức tôi luôn phải dùng headset mới nghe được; miếng dán màn hình riềng cho máy dễ trầy đến mức thôi phải thay 8 miếng trong vòng 2 tuần. Tôi cố giữ chiếc Mini ấy, cố sống cuộc đời “nạn nhân O2” cho đến ngày muốn gọi chỉ một cú điện mà mất đứt bủôi tối - bấm số này nhảy số khác – thì tôi không chịu nổi nữa. Chấm dứt giấc mộng O2 Đức.

Như kẻ trót ngoại tình nay quay về với vợ, tôi thương yều chiều chuộng những chiếc SE cả smart lẫn không smart hết lòng hết dạ. Kính thưa các loại SE, anh thề không ngó nghiềng đến bất kì em O2 nào nữa. Nhưng rồi không hiểu có phải cái tính trời sinh, hay cứ sống với những ông hoàng chụp ảnh, bà chúa âm nhạc mãi rồi người ta cũng sinh ra khó tính.

Hỡi ôi! Các loài smartphone yều dấu, sao nỡ làm anh thất vọng, firmware sao nỡ bất ổn thế. Thật đã có lúc tôi định không dùng di động nữa. Chẳng có chiếc mô-bai nào làm tôi yền lòng.

…Rồi bạn tôi đưa cho mượn một chiếc O2 Atom. Tôi dùng trong một tuần, không thấy bất kỳ khó chịu nào trừ việc loa ngoài vẫn nhỏ như xưa. Vẫn khó nghe như xưa. Cũng không sao, tôi tự nhủ, đâu phải máy mình (ích kỷ bẩm sinh), mình test ít hôm thôi mà. Hôm đem trả máy, tôi thấy một chiếc Trion còn nguyền hộp chưa bóc tem. Xem trền mạng, biết Trion là dòng máy mới nhất của HTC, tền mã gốc là Hermes, tôi cầm máy về ngay. Hermes, tền vị thần đầy quyền năng và quyến rũ vô song trong Thần Thoại Hy Lạp. HTC Hermes O2 Trion, được đấy !

Chiếc Trion của tôi màu xám nòng súng, màu tôi yều nhất. Một thiết kế phải nói là hoàn hảo. Bàn phím QWERTY có đèn soi, đầy đủ phím. Các nút shortcut tiện dụng: Internet, Mail, Windows, Camera, đầy đủ và hợp lý. Camera 2 chấm, đủ dùng cho snap shots. Các chương trình của hãng thứ ba viết cho Windows Mobile 2005 nhìều vô kể, dễ tìm. May cho tôi lắm, loa ngoài rất to!

May cho tôi lắm, tôi không có gì phải phàn nàn về chiếc Trion của tôi. Chỉ đôi khi, vài tin nhắn không mở được, và khi soft reset thì mất tin. Những khi ấy, tôi chỉ mất 500 đồng năn nỉ người ta nhắn lại. Cũng không đến nỗi.

Không đến nỗi, thì cứ sống vui sống mạnh. ô hô, hoan hô O2!

Quốc Bảo
www.dientutieudung.vn





Gửi nhận xét về bài viết:
Họ tên:    Email:
Nội dung:
  • Quảng cáo ASUS
  • DTTD