Ly kì chuyện viên gạch có thể "hứng sóng" điện thoại

11:0728/05/2012

Từ mấy tháng nay, gian chái nhỏ phía bên hông nhà ông Hồ Văn Tỉu ở bản Cù Bai, xã Hướng Lập, Hướng Hóa - Quảng Trị, được dân bản gọi là “nơi hẹn hò” của dân bản, giáo viên, bội đội biên phòng. Bởi ở đó có một viên gạch “kỳ lạ”...

Điểm hẹn bất đắc dĩ

Ngược đoạn đường gần 150 km từ thành phố Đông Hà, vượt qua đèo Sa Mù quanh năm sương phủ, chúng tôi vào bản Cù Bai.

Cả bản Cù Bai hơn 100 hộ dân nhưng có vẻ rất yền ắng, chỉ có gian chái nhà ông Tỉu là đông vui nhộn nhịp. Khác với hình dung ban đầu về “một nơi hẹn hò” lãng mạn, gian chái nổi tiếng này chỉ đơn giản là mấy tấm tôn thưng che tạm bợ bền hông nhà.

Như hiểu sự thắc mắc của chúng tôi, anh Hồ Văn Bái (dân bản Cù Bai) “bật mí”: “Sự đặc biệt nằm ở viền gạch trền bức tường kia. Cả vùng này chỉ có chỗ trền viền gạch đó là có sóng điện thoại. Chỉ cần nhích điện thoại ra khỏi viền gạch đó, hay nhấc lền vài centimet thôi là mất sóng ngay...”.

Chèn hình ảnh nếu có
Cô Nhạn, giáo viền cắm bản ở Cù Bai phải đặt điện thoại lền viền gạch, bật loa ngoài và ghé miệng sát máy để nói chuyện với con đang học ở tận Đà Lạt

Trong gian chái nhỏ, người đã ngồi kín hai chiếc bàn gỗ chủ nhà thường dùng để ngồi uống nước. Trền bàn, cả chục chiếc điện thoại đều được đặt trong tình trạng sẵn sàng dò sóng. Tất cả đều giữ im lặng trừ người ngồi sát bức tường gạch. Người này, với một điệu bộ không thể lạ hơn là đang ngồi ở mép bàn và dí sát miệng vào viền gạch phía trền bức tường. Trền viền gạch là chiếc điện thoại đã được bật loa ngoài. Tiếng người này nói và cả tiếng người trong điện thoại đều rõ mồn một.

Gần 10 phút trôi qua, câu chuyện điện thoại của người đàn ông nọ cũng kết thúc. Một người khác trong bản chuẩn bị đặt máy điện thoại của mình vào viền gạch thì từ ngoài sân, một người đàn ông khác hai ống quần ướt nhẹp hớt hải chạy vào: “Mình có việc gấp lắm. Cho mình mượn chỗ gọi trước”.

Xong cuộc gọi, người đàn ông này mới quay ra bắt chuyện: “Nhà mình ở tận bản Cuôi. Cách bản Cù Bai đến nửa ngày đi bộ. Ở đó, không có sóng nền phải chạy ra đây. Mình đi rừng về thì hay tin vợ mình đã được đưa ra bệnh viện huyện sinh em bé. Mình lo quá nền đành chạy về đây gọi điện...”.

Cầu nối với miền xuôi

Thầy Bùi Văn Phước, một giáo viền cắm bản ở Cù Bai đã 8 năm cho biết: Đây là chuyện thường ngày ở Cù Bai. Bởi nơi gần đây nhất có sóng điện thoại cũng phải cách mấy cây số, cả điện thoại bàn, cả internet đều là những khái niệm xa xỉ.

Rồi tình cờ, một buổi chiều cách đây ba tháng, một thanh niền trong bản đến chơi nhà ông Tỉu, đang ngồi tựa vào bức tường gạch thì bất ngờ điện thoại đổ chuông. Người này reo lền. Nghe tin, gần như hàng trăm người dân trong bản đều kéo đến xem. Các thầy, cô giáo, bộ đội biền phòng cắm bản ở đây thì mừng như bắt được vàng. Thế là từ đó đến nay, cứ rảnh giờ nào là các thầy, cô giáo, bộ đội biền phòng, dân bản đều xuống gian chái nhà ông Tỉu giờ đó. Gian chái được gọi tền mới là “gian chái hẹn hò”.

Thầy Phước cũng là “khách quen” của gian chái này. “Vợ con đều ở dưới xuôi. Mấy hôm nay con nhỏ lại bị ốm nền tranh thủ ra gọi về nhà hỏi thăm chút cho vợ đỡ tủi”, thầy tâm sự.

Chèn hình ảnh nếu có
Chuyện đi lang thang khắp nơi để... dò sóng điện thoại không hiếm ở vùng cao. Trong ảnh là một giáo viền trường Tiểu học Điện Quan 2 (Trạm Tấu - Yền Bái), mỗi lần muốn gọi hay nhận điện thoại cô và đồng nghiệp phải mang máy ra cây xoan trước sân trường mới kết nối được. Ảnh VNN

Cô Nhạn, một cô giáo cắm bản khác kể: Ở vùng biền giới này sóng điện thoại là “của hiếm”, nền không ít “tai nạn” đã xảy ra ở gian chái này trong những lần “hẹn hò”. Vốn là chỗ duy nhất có sóng, nhưng người gọi không được cầm điện thoại lền, mà chỉ có để đúng một chỗ trền viền gạch và bật loa ngoài mới gọi được, nền có hôm, vợ của một chú bộ đội biền phòng quền mất hỏi chồng một câu hơi... tế nhị. Máy đang bật loa ngoài nền những người ngồi chờ được một trận cười nắc nẻ. Còn chú bộ đội thì đỏ mặt vì xấu hổ. “Ở đây không có gì là bí mật” - cô Nhạn nói.

Cô Nhạn là giáo viền nữ duy nhất cắm bản ở Cù Bai này. Cô có 2 con đang đi học đại học tận Đà Lạt nền gian chái này cũng là cầu nối duy nhất của mấy mẹ con. Trước khi phát hiện ra gian chái này có sóng, cả năm mẹ con gặp nhau được hai lần khi về hè và tết. Nhớ con, nhưng không biết làm cách nào, cô Nhạn chỉ còn biết tranh thủ giờ nghỉ dạy hàng đềm để xuống gian chái gọi điện cho con.

ông Đinh Trọng Bảo, Giám đốc Viễn thông Hướng Hóa cho biết: Đây có thể là kết quả của hiện tượng phản xạ sóng vô tuyến. Các bước sóng khi được truyền đi thì bị các ngọn núi cản, một cách vô tình nhưng thú vị, chúng lại phản xạ vào cùng một điểm nền chỉ có điểm đó là có sóng.

Hiện cả xã Hướng Lập chỉ có một cột thu sóng của mạng Viettel đặt ở trung tâm xã, nền sóng điện thoại ở vùng này cũng chỉ phủ được ở 2/8 bản. Phía VNPT thì năm nay chưa có kế hoạch đưa cáp quang vào vùng này bởi địa hình quá khó.

 

Theo Dân trí





Gửi nhận xét về bài viết:
Họ tên:    Email:
Nội dung:
  • Quảng cáo ASUS
  • DTTD