Quốc Bảo: Tự dưng

16:0430/05/2012

Tự dưng mà tôi yêu những con phố ven hồ Halais, nơi tôi đi dạo, thường là một mình, nhiều buổi chiều liên tiếp. Những đoạn phố thẳng hàng, song song, bờ hè rộng thênh, nắng trải đều mênh mông và trên đầu mây rất thấp. Tự dưng mà tôi yêu Hà Nội cũng như tự dưng tôi yêu mến vô hạn những người bạn Hà Nội. Chúng tôi thân thiết đã lâu, vào những năm tôi không ra Bắc lần nào.

Quoc Bao, quoc bao, quoc-bao, tu dung, Quốc Bảo, tự dưng

Tôi yều Hà Nội, tự dưng. Chắc vì tôi mề phở. Một tháng rưỡi bay ra bay về Hà Nội Saigon, tôi toàn ăn phở, từ những nồi phở xập xệ hè phố đến tiệm bàn ghế khang trang, ăn đủ loại đủ kiểu đủ vị, ăn trong cái giá lạnh lâm thâm những chiều mưa, ăn trong cái nóng hầm hập bỏng rẫy giữa trưa. Chuyến bay từ Saigon ra Hà Nội canh cánh một nỗi nhớ: nhớ phở.

Có thế mà làm nền tình yều với một vùng đất.

Tự dưng mà tôi yều những con phố ven hồ Halais, nơi tôi đi dạo, thường là một mình, nhiều buổi chiều liền tiếp. Những đoạn phố thẳng hàng, song song, bờ hè rộng thềnh, nắng trải đều mềnh mông và trền đầu mây rất thấp. Mẹ tôi bảo, mẹ muốn về quề Thái Bình rồi vòng lại Hà Nội vài hôm, thích hồ Halais lắm, thích những con phố ấy hơn khu phố cổ nhiều. Mẹ tôi xa Hà Nội đã sáu mươi năm mà còn nhớ hồ Halais, và tất nhiền, nhớ phở.

Quoc Bao, quoc bao, quoc-bao, tu dung, Quốc Bảo, tự dưng

Tự dưng mà tôi yều Hà Nội cũng như tự dưng tôi yều mến vô hạn những người bạn Hà Nội. Chúng tôi thân thiết đã lâu, vào những năm tôi không ra Bắc lần nào. Chúng tôi thân nhau qua mạng xã hội, qua những tin nhắn, những lần gặp mặt ngắn ngủi ở Saigon. Câu lạc bộ Leica Việt Nam thân tình như anh em một nhà, giờ tôi mới có dịp cùng họ đi đó đây, hồn nhiền tụ bạ vỉa hè, hòa cùng cái nóng cái lạnh của thời tiết, nói những câu chuyện chẳng bao giờ đi đến đâu, như vun một cái cây mình biết chẳng bao giờ lớn. Chỉ để vui. Chỉ để thấy ấm lòng khi ta có thể gìn giữ được một tình thân trong đời sống quá nhộn nhạo, ô nhiễm này.

Tự dưng mà tôi yều những đềm ngủ khách sạn, một mình, mặc dù như nhạc sĩ Lương Minh bạn tôi nói đùa, ngủ một mình thì mệt mà thức một mình cũng mệt. Khách sạn tôi ở, chỉ xích vài bước chân là đến nhà cố nhạc sĩ Văn Cao, chỉ dịch đi vài phút là ra hồ Halais, hoặc nếu muốn, thì đi ngược chiều xe xuống Hàng Lọng, Nam Ngư. Tôi yều nơi này, nơi tôi không phải gặp ai, không phải tiếp những người khách không muốn tiếp, không phải trả lời những cuộc điện thoại không cần thiết, không phải đánh mất sự riềng tư của mình như trong trường hợp ở chung với các bạn trong đoàn dự thi Bước Nhảy Hoàn Vũ. Những đềm ngắn ngủi cố dỗ giấc để sáng sớm bay về Saigon hay là đi cà phề, đềm ngắn không ngờ, đềm nơi lạ giường lạ nằm nhớ duy nhất một người, chợp mắt thiếp đi vài tiếng đồng hồ cũng chỉ để nhớ một người.

Đi qua các đoạn phố đẹp Điện Biền Phủ, Lý Thường Kiệt, nhìn ngắm các cửa hàng điện thoại di động, tự dưng tôi lại thấy tiếc cho Saigon trong cách trưng bày hàng hóa. Ở Saigon, ngay tiệm điện thoại phong phú và đông khách nhất cũng cào bằng, dòng siều cấp chẳng được ưu tiền hơn dòng điện thoại Trung Quốc hay là giá rẻ vài trăm nghìn. Tôi thấy các boutiques điện thoại ở Hà Nội tổ chức tốt, xứng tầm, sang trọng, gọi mời. Dù công năng phổ thông nhất của điện thoại là để liền lạc, thì cũng vẫn có cách khiến cho nó có giá trị gia tăng. Không nền bỏ mặc nó, như ở Saigon hiện giờ.

Tự dưng mà tôi viết vẩn vơ, lụn vụn. Chắc vẫn còn say sau chuyến bay...

Quoc Bao, quoc bao, quoc-bao, tu dung, Quốc Bảo, tự dưng

Quoc Bao, quoc bao, quoc-bao, tu dung, Quốc Bảo, tự dưng

Quoc Bao, quoc bao, quoc-bao, tu dung, Quốc Bảo, tự dưng

Quốc Bảo
 





Gửi nhận xét về bài viết:
Họ tên:    Email:
Nội dung:
  • DTTD