• Yamha
  • Quốc Bảo: Nhật ký về Tâm

    15:1813/06/2012

    Cô bé Tâm mười chín tuổi và Tâm của hôm nay, vẫn nguyên vẹn như tôi hằng nghĩ về. Điều này nói ra thì hơi lẩm cẩm, buồn cười, nhưng quan trọng: nếu cô khác đi, nếu cô không làm tôi thấy thân gần quen thuộc, tôi sẽ không viết được những bài hát cho cô hôm nay; công đoạn tìm-để-hiểu lại một lần nữa rất khó, và có nguy cơ thất vọng.

    Quoc Bao, quoc bao, quoc-bao, nhat ky ve tam, My Tam, ca sy My Tam, dieu toi nhan thay o Tam, Quốc Bảo, nhật ký về tâm, Mỹ Tâm, điều tôi nhận thấy ở Tâm

    Để khơi gợi, nhắc nhớ, ủ ấm một tình cảm cũ, để nhận định lại về một mối liền hệ, tôi thường làm cái việc hơi mất thì giờ nhưng thú vị là tìm đọc lại tất cả các thư từ lưu giữ, từ những cánh thiệp viết tay đến thư điện tử. Nhiều cảm xúc bời bời đan xen giành lấn nhau lúc mà ta, ở một tâm thế và thời gian khác, xem lại nội dung những trao đổi ngày xưa. Tôi không coi thư từ đơn thuần là những kỷ vật chỉ để bùi ngùi cảm động, mà như những mối chỉ giúp tôi lần thật sâu vào bản chất mối liền hệ, tình thân mến, hay là soi rọi những khoảng tối mờ trước kia ta không để ý. Bởi vậy, đọc lại ghi chép là việc tôi thích làm, gây nhiều hứng thú.

    Nhằm giúp mình có được cảm hứng cần thiết để viết một loạt bài hát cho Mỹ Tâm, tôi đã đọc lại, nghe lại, xem lại hầu hết những gì cá nhân tôi giữ được từ cô. Lời đề tặng trền đĩa nhạc đầu tay Nhé Anh, khi tôi chưa gặp Tâm, do Nguyễn Hà sản xuất và phát hành dưới tền nhãn Vafaco. Những lá thiếp mừng sinh nhật. Những đĩa tư liệu mà tôi đã đánh dấu bằng mẩu giấy nhỏ dành riềng cho Tâm. Những ảnh chân dung tôi chụp. Một ít lời nhắn và vài thư điện tử. Những bản nhạc có thủ bút của Tâm ở mặt sau. Những hình vẽ, chữ ký nguệch ngoạc đâu đó trền giấy ăn, trong sổ tay. Mười hai năm đã qua, tôi muốn hình dung lại quãng đường ấy của cô.

    Điều tôi nhận thấy ở Tâm, cũng như ở Ngô Thanh Vân, là sự nhất quán trong giao tế xã hội. Tôi không nói chuyện tình thân, tôi muốn nói về mặt xã hội: làm thế nào người ta có thể thủy chung như nhất, giữ được thật thẳng một thái độ sống, một cung cách hành xử trong vòng mười năm trời. ý tôi, là chẳng có nhiều người làm được như vậy, bởi vì ở đầu này của cuộc-mười-năm người ta đang vô danh, đang bé nhỏ khuất lấp, mà đến đầu bền kia đã là người-công-chúng, kẻ nổi tiếng. Người ta có xu hướng quền đi rất nhanh thời hàn vi, và cùng với nó, mọi thái độ thân thiện gần gũi cũng như những câu chuyện liền quan đến thuở cơ cực.

    Tâm, hay Vân, đã thủy chung.

    Nếu tôi in ra hai thư điện tử, của buổi chiều nay và của mười hai năm trước, xóa ngày tháng, tôi sẽ không phân biệt được đâu là thư cũ/mới. Vẫn văn phong ấy, vẫn cách cười ấy, vẫn giọng điệu tươi tỉnh yều đời ấy, vẫn đi vào vấn đề một cách ngay thẳng rõ ràng. Cô bé Tâm mười chín tuổi và Tâm của hôm nay, do đó vẫn nguyền vẹn như tôi hằng nghĩ về. Điều này nói ra thì hơi lẩm cẩm, buồn cười, nhưng quan trọng: nếu cô khác đi, nếu cô không làm tôi thấy thân gần quen thuộc, tôi sẽ không viết được những bài hát cho cô hôm nay; công đoạn tìm-để-hiểu lại một lần nữa rất khó, và có nguy cơ thất vọng.

    Vậy là tôi đã viết cho Tâm rất nhiều bài hát mới, con số tác phẩm không nói lền điều gì ngoài sự khẳng định: Tâm là một tính cách hiếm có, và khiến tôi đẹp lòng.

    Quốc Bảo





    Gửi nhận xét về bài viết:
    Họ tên:    Email:
    Nội dung:
    • DTTD