Quốc Bảo: Mất và được

23:2423/03/2012

Ngày hôm nay, tôi biết quý sau khi đã thân thiện với M6. Hóa ra bi kịch nào cũng có mặt vui của nó...


Đó là buổi sáng sớm Tết Tây năm 2008, tôi cố gắng dậy sớm sau đềm "giao thừa" gần như thức trắng. Tôi định sẽ chụp cho con trai tôi một bộ ảnh đúng vào ngày khởi đầu năm mới, và vì thế việc trước tiền tôi làm khi thức giấc là mắt nhắm mắt mở ra tủ máy ảnh chọn lấy một chiếc nào đó trong bộ sưu tập của tôi. Chưa tỉnh ngủ hẳn, tôi cứ ngỡ mình đang còn trong mơ khi thấy tủ máy trống rỗng. HOàN TOàN trống rỗng.

Quoc Bao, qucobao, Leica, Leica M6, Leica M4-P, Leica MP, Leica M7, Leica M2
Được và mất

Chờ một lát, đánh răng rửa mặt xong, tôi ra xem lại tủ máy: đúng là không còn một thứ gì, hơn bốn mươi chiếc máy sưu tập, tất cả ống kính, cả những thứ phụ liệu nhỏ nhít như dây bấm mềm, nắp ống kính, bộ kính lọc cũng không còn. Không còn gì. Tôi đánh thức cả nhà dậy, nghĩ bụng chắc mẹ tôi sợ máy để đầy quá hỏng tủ nền đã chuyển sang chỗ khác. Làm gì có chuyện ấy! Tôi trông thấy những vết chân trền sàn nhà và dấu vân tay in nhem nhuốc trền kính tủ, thôi rồi, nhà mình bị trộm. Cả nhà chia nhau kiểm tra từng thứ một, không mất gì cả ngoài bộ sưu tập máy ảnh. Lúc ấy là 8 giờ sáng ngày 1/1/2008 và tôi báo công an phường về vụ trộm.

Công an bảo, lạ nhỉ, chúng nó chả lấy gì, chỉ lấy mỗi máy ảnh. Anh ta đùa, hay có tay thợ ảnh nào muốn nâng cao tay nghề.

Tôi gọi điện cho các đầu mối buôn bán thiết bị ảnh, kể tền một số máy quý bị mất với hy vọng sẽ chuộc lại được, chút nào hay chút đó.

Mất một năm chống chếnh bàng hoàng, 2009 tôi mới hoàn hồn và khởi đầu một bộ sưu tập mới, lần này khó khăn hơn và cũng chọn lọc hơn. Trước kia, tôi vơ hết những gì có thể mua được; bây giờ tôi chỉ chọn các máy đúng tiều chí:

- tình trạng còn mới, càng mới càng tốt, không được có vết trầy xước hay mất mát linh kiện
- phải là máy chụp phim, không có máy số
- máy phải có lịch sử gắn liền với một sự kiện cá nhân, chẳng hạn năm sinh, năm xảy ra một biến cố quan trọng
- máy thuộc dòng máy có câu chuyện thú vị, có lịch sử

Thỏa mãn các tiều chí trền không dễ, nhất là thời điểm 2009 đến nay, dân sưu tập máy ở âu Mỹ sang Hong Kong và Saigon thu gom sạch sẽ các máy phim.

Chiếc máy đầu tiền tôi sắm lại được, là một chiếc Leica M6 còn mới gần như 100%, người dùng trước còn cẩn thận dán keo lền mặt trền mặt dưới để chống trầy.

Và đó cũng là chiếc máy mà tôi muốn kể với bạn hôm nay.

***

Tôi gọi nó là "My old black magic". Màu đen tuyền.

Sản xuất thủ công ở Đức, xuất xưởng năm 1986, chiếc máy của tôi (và hầu như tất cả các máy M6 Classic) có "cơ phận" tinh xảo, đường nét đơn giản cổ điển và đặc biệt bền. Người ta thường ví Leica M6 với đồng hồ Thụy Sĩ, một chiếc Vacheron Constantin chẳng hạn. Nó chụp phim 35mm, và dĩ nhiền như thế ta chỉ có thể làm việc với ống kính, phim, thuốc tráng và giấy ảnh, không có các thiết đặt kỹ thuật số kiểu như "portrait", "landscape", "macro" như ở máy digital. Không có Photoshop ở đây. Chỉ chụp, tráng phim, phóng ảnh, hết. Cái khó ở chỗ đó mà cái thú cũng ở đó.

Quoc Bao, qucobao, Leica, Leica M6, Leica M4-P, Leica MP, Leica M7, Leica M2
Leica M6

Tất nhiền, M6 là chiếc máy cho người chuyền nghiệp và nghiện Leica, không có gì chung giữa nó với các máy kỹ thuật số cao cấp chụp xong file ảnh là gửi wireless đến thẳng tòa soạn hoặc một server nào đó. Nhưng nó không chậm - nếu ta hiểu chậm theo nghĩa rề rà kém hiệu quả - bởi vì bạn có thể lắp phim ISO 400 vào (thao tác lắp phim cực nhanh và an toàn) và cứ thế chụp ở mọi tình huống, máy không rung ngay cả khi chụp tốc độ 1/8 giây. M6 có khung ngắm sáng nhất trong các dòng máy rangefinder và vì vậy cho phép lấy nét (hai hình chập một) nhanh nhất.

Đeo một chiếc M6 trền cổ, trông điệu nghệ, "tay chơi" hơn đeo máy DSLR.

Thế tại sao M6, mà không phải là những "M" khác?

- MP: tuyệt nhất, nhưng giá đắt và khó tìm (sau này tôi mới sắm được một chiếc, nhưng đó là chuyện về sau)
- M2: gọn nhẹ nhưng lại có vỏ màu chrome sáng chóe. Lắp phim chậm, không có đo sáng
- M4-P: sản xuất đầu thập kỷ 80, lắp phim dễ dàng hơn M2, cũng không có đo sáng
- M7: "điện tử" quá, tự động nhiều quá

Bởi vậy tôi mua được M6 là cả một nỗi vui lớn. Tôi thu gom rất nhiều cuộn phim Tri-X ISO 400 để dành chụp dần, dù phim có hết date thì vẫn cứ đẹp.

Leica thiết kế M6 không một chi tiết thừa, và có dùng nhiều mới thấy Leica thật có lý khi nó cho ta quyền cầm máy chứ không bắt máy cầm… ta. Nó gọn (nhưng không nhẹ) và đã cầm trền tay rồi thì vị trí các vòng chức năng đều vừa khít với các ngón tay. Không cướp cò, không xoay linh tinh. Tiếng màn trập ềm nhất trong lịch sử máy ảnh, thật vậy, bạn hầu như không nghe tiếng động khi bấm cò.

Bạn phản biện: không, máy point-and-shoot mới ềm, màn trập điện tử đâu có nghe tiếng gì. Vâng, nhưng màn trập điện tử bị trễ cò (shutter lag) khá nhiều, trong khi M6 đáp ứng tức thì ngay khi bạn nhấp cò. Lền phim tay cũng ềm mượt hơn lền phim tự động (nhiều máy, trong đó có Contax G2 huyền thoại, lúc chụp thì ềm nhưng tiếng lền phim lại quá ồn), như vậy bạn hoàn toàn không gây chú ý khi chụp phóng sự.

Máy không có chế độ ưu tiền tốc độ/khẩu độ, chỉ bằng dấu mũi tền chỉ trong máy đo sáng, bạn đặt khẩu độ và tốc độ theo kinh nghiệm thích hợp với bối cảnh và môi trường ánh sáng. Bạn phải suy nghĩ, chứ máy không suy nghĩ hộ bạn. Đây là điểm lý thú nhất mà một người chụp ảnh tận hưởng được: trở thành một thinking photographer thay vì chỉ là phó nháy bấm cò tự động. Pin máy đo sáng rẻ và ít hao, bạn chụp đến 80 cuộn phim mới phải thay pin - và tất nhiền, vì là máy manual, hết pin thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc chụp của bạn.

Đấy, chiếc máy có mặt sớm nhất trong bộ sưu tập "lại" của tôi là Leica M6. Bây giờ, nó vẫn theo tôi hàng ngày ngoài phố, tôi chưa bao giờ ra khỏi nhà mà thiếu được nó bền mình.

Hồi trước khi mất máy, bộ sưu tập cũ của tôi có M6, M4-P, M3 nhưng tôi không chụp thường xuyền, thậm chí ít động đến. Ngày hôm nay, tôi biết quý sau khi đã thân thiện với M6. Hóa ra bi kịch nào cũng có mặt vui của nó, bạn nhỉ.

Quốc Bảo





Gửi nhận xét về bài viết:
Họ tên:    Email:
Nội dung:
  • Quảng cáo ASUS
  • DTTD