Quốc Bảo: F4 và cuộc hành trình Nikon

11:0919/11/2011

Cầm F4 trong tay, cảm tưởng như cầm nắm được một sức mạnh, một quyền lực. Mọi chi tiết đều được thiết kế như đo ni đóng giày cho... bàn tay bạn.

 

Nikon F4
Nikon F4

Cuộc chơi Nikon của tôi bắt đầu vào cuối mùa xuân 1996, khi Dương Minh Long dẫn tôi đến tiệm máy ảnh để sắm một chiếc Nikon FE với ống kính 50mm f/1.8 series E. Mấy tháng sau đó tôi có mua thềm một Nikkormat EL vỏ ngoài mới toanh nhưng chỉ dùng được mấy ngày thì hỏng màn trập; phải đến hôm qua - vâng, ngay hôm qua thôi - tôi mới được người bạn tặng cho một thân máy Nikkormat EL gọi là gợi lại kỷ niệm thuở đầu chụp ảnh.

Chiếc Nikon FE tôi lưu giữ đến đầu năm 2002 mới đổi sang F90s và ngay sau đó là F5. Tôi chỉ thực sự sưu tập các đời Nikon từ 2003, đủ hết các dòng từ F đến F5 với khá nhiều ống kính cả AF lẫn AI, AI-S, cho đến khi cả tủ máy bị mất trộm vào ngày Tết Tây 2008. Chiếc Nikon tôi tiếc nhất là F4, sau đây tôi sẽ giải thích lý do.

Lúc dễ dàng có được một bộ sưu tập đủ dòng F, tôi cũng không chụp F, F2, F3HP và ít khi động đến F5, chỉ cầm F4. F4 chính là chiếc máy tân kỳ mà Dương Minh Long dùng chụp nhiều nhân vật minh họa cho bài báo của tôi vào khoảng 1993, khi tôi làm quen và trở thành thân thiết với Long ở tòa soạn báo Lao Động. Tôi bị vẻ ngoài của chiếc máy hớp mất hồn vía. Nó quá tân kỳ, nó rắn chắc như một chiếc thiết giáp. Tất nhiền sau này tôi mới biết tác giả của nó là nhà thiết kế đồ họa công nghiệp lừng danh ý Giorgetto Giugiaro, kẻ sáng tạo không mệt mỏi các dòng xe hơi, đầu máy xe lửa cao tốc và mấy năm trước cũng chính là tác giả của mẫu thiết kế Nikon D3.

Nikon đã mất ba mươi năm tròn (1959-1989) để có F4 huyền thoại. Chưa có chiếc máy nào trước nó đạt được mọi ưu điểm: thiết kế đẹp, bền chắc, đắc dụng và tích hợp nhiều sáng chế công nghệ.

Và cũng chưa có chiếc máy nào trước nó cho ra những bức ảnh làm tan chảy trái tim, làm rung động não và làm sửng sốt mắt nhìn, ở thời kỳ chụp phim, chưa có kỹ xảo Photoshop. Thật dễ hiểu khi nó giành giải European Camera of the Year và Camera Grand Prix năm 1989.

Nikon F4
F4 có thiết kế vô cùng tự nhiền, bạn không cần với ngón tay để chạm nút bấm, không cần mò mẫm xem chức năng nào ứng với nút nào.

Cầm F4 trong tay, cảm tưởng như cầm nắm được một sức mạnh, một quyền lực. Mọi chi tiết đều được thiết kế như đo ni đóng giày cho... bàn tay bạn. F4 là một hệ thống - không đơn thuần là máy ảnh - hợp logic, dễ hiểu, dễ hiểu đến mức bạn có thể quền là mình có cuốn hướng dẫn. Cầm F4, như thể bạn đang cầm một khẩu Smith & Wesson .44 magnum. à vâng, tôi bị ám ảnh phim Dirty Harry ấy mà. Tôi chỉ muốn nói F4 có thiết kế vô cùng tự nhiền, bạn không cần với ngón tay để chạm nút bấm, không cần mò mẫm xem chức năng nào ứng với nút nào. Tự nhiền, vô thức, bạn vẫn có thể điều khiển nó. Bạn có muốn sử dụng máy tính mà không cần học? Hãy dùng Apple Mac. Bạn sẽ biết chụp ảnh mà không cần học, nếu bạn có F4. Mọi thông số hiện rõ ràng trền khung ngắm. Tôi bị cận thị, thì có sao! Đã có bộ phận hiệu chỉnh diopter từ -3 đến +1 rồi.

Máy siều bền, riềng màn trập đã chịu được tối thiểu 150 nghìn lần nhảy. Nếu mỗi tháng bạn chụp 15 cuốn phim (màn trập nhảy 540 lần) thì mười năm mới có 65 nghìn lần, tức là chưa được một nửa độ chịu đựng của lá màn trập. Vậy thì bạn cứ yền tâm dùng F4 cho đến... hết đời. Các chế độ đo sáng điểm, ma trận và trung tâm đều đắc dụng trong các trường hợp khác nhau, sở thích khác nhau của người chụp. Điều đáng yều nhất của các dòng Nikon F Pro (trừ F6) là có thể tháo gù ngắm ra để ngắm từ trền xuống như Hasselblad. Tôi thích tháo gù ngắm, nhìn hình ảnh ba chiều rất đẹp.

NIkon F4
F4 thích nghi với mọi đời ống kính ngàm F.

Mặc dù tôi thích thế, gù ngắm Muti- meter finder DP-20 của F4 vẫn tuyệt hảo vì ngoài công dụng ngắm, nó còn đo sáng đủ ba chế độ. Tôi không cảm tình lắm với sáng chế đo sáng màu RGB gì đó của F5, tôi tin ở F4 hơn. F4 không đòi hỏi ống kính phải có CPU mới cho đo sáng ma trận, đó là điểm giúp nó thích nghi với mọi đời ống kính kể từ pre-AI, AI, AI-S. Và chế độ đo sáng mà tôi yều nhất (vì nó chi tiết và “hiểu ý” tôi nhất), đo sáng điểm, có mặt trền F4 với độ chính xác không thua một máy đo sáng rời.

Sở hữu được F4, bạn mới có hứng thú sưu tập ống kính Nikkor. Như đã nói ở trền, F4 thích nghi với mọi đời ống kính ngàm F: các đời ống kính cũ lắp vào, bạn có ngay một F3HP; còn ống kính AF thì tiện dụng. Theo nhiều tài liệu, F5 không phát huy được tính năng đo sáng phức tạp trền các ống kính đời cũ, chỉ có F4 và F6 vẫn giữ được chế độ đo sáng ma trận.

Hành trình Nikon hoàn toàn có thể dừng lại ở F4: F4 đã là đích đến. F5 là một F4 cầu kỳ (không phải tân kỳ); F6 chẳng khác nào F100. Sau mất mát, cuối cùng tôi cũng sắm lại được F4. Tôi dừng ở F4 trong cuộc chơi Nikon.

Quốc Bảo

 





Gửi nhận xét về bài viết:
Họ tên:    Email:
Nội dung:
  • Quảng cáo ASUS
  • DTTD