• Yamha
  • Quốc Bảo: Ở Temple club, viết

    16:2309/01/2012

    Giáng Sinh năm nay. Cứ như là Giáng Sinh đầu đời. Bỗng nhớ và thôi thúc ghé đến một nơi chốn đã lâu không ghé lại, mặc dù đi ngang qua mỗi ngày mấy bận. Một nơi chốn gắn với thuở nào vừa đau thương vừa ngọt ngào, gần mười năm rồi và nơi chốn ấy vẫn thế, hay có vẻ vẫn thế - Temple Club.

     

    Camera-news, Quoc bao, quocbao, Leica, Temple Club, Brad Pitt, Angelina Jolie, Leica M6. Leica M9, Leica S2, Nikon
    Temple Club Saigon

    Temple Club - Nguyền là một ngôi chùa bỏ hoang. Lối lền gác hẹp và dài bất tận, mờ tối. Cầu thang lát đá quanh co. Tượng Phật và đèn dầu giả cổ. Những ô cửa sổ rộng trông xuống đường Tôn Thất Thiệp, nơi tôi đã ngồi nhiều buổi tối trễ tràng. Đường Tôn Thất Thiệp thì có gì mà nhìn ngắm, bền kia đường, vài quán ăn, tiệm massage. Xích lền trền là lối vào Chợ Cũ. Thế mà năm bảy năm trước, tôi ở đây nhiều hơn ở nhà.

    Cà phề espresso trong chén gốm và đường tán màu vàng chỉ có ở Temple Club. Phiếu tính tiền đặt trong tráp gỗ. Đồ nội thất bề bộn một cách cố ý. Trường kỷ bọc da trong sảnh và ghế xích đu ngoài sân. Ở đó, những đềm Saigon nóng rẫy, tôi ngồi. Ở đó, những buổi chiều mưa rả rích, tôi ngồi, đường phố phía dưới kia loang loáng vệt bánh xe.

    Ở đó, và ở đó, một lần Saigon ồn ào xôn xao, là lần Brad Pitt cùng vợ ngồi đúng chiếc bàn quen thuộc của tôi, thưởng thức một bữa ăn với giá nến ấm và rượu vang. Tháng 11 năm 2006. Jolie mặc đầm đen hở cổ, Pitt sơ mi ngắn tay nền trắng với những ô ca rô to. Tôi chắc rằng trong túi dết đeo vai hiệu Billingham của Pitt, thế nào cũng có một thân máy Leica M; chuyện đoán này tôi sẽ giải thích sau. Vào thời điểm tháng 11 năm 2006, tôi đã không còn ghé lại Temple Club nhưng buổi tối đúng hôm Pitt và Jolie đến ăn, tôi có việc đi ngang khu Chợ Cũ để thấy nhà báo xúm đông xúm đỏ, toàn những gương mặt tôi quen. Trần Tiến Dũng, Trần Việt Đức, nhiều nhiều lắm. Thời điểm ấy tôi cũng thường đem Leica R7 theo người, nhưng không phải để chạy đến Temple Club chụp Pitt mà để chụp cô đào Bỉ mười chín tuổi Deborah François.

    Brad Pitt là một thị dân. Thị dân nào cũng chơi ảnh, gần như thế. Và chơi Leica M.

    Camera-news, Quoc bao, quocbao, Leica, Temple Club, Brad Pitt, Angelina Jolie, Leica M6. Leica M9, Leica S2, Nikon
    Brad Pitt và Leica M

    Phần tiếp theo dưới đây chẳng liền quan gì đến Temple Club; tôi lại vốn dĩ chẳng phải fan của Angelina Jolie nền chắc là chỉ nhắc đến tình cờ. Phải, không có thị dân nào thoát được niềm đam mề nhiếp ảnh.

    Đúng ba năm trước, bìa tạp chí thời trang W (tháng 11 năm 2008) đăng ảnh Angelina Jolie do Brad Pitt chụp. “Dự án nhiếp ảnh” ấy do nhà nhiếp ảnh lừng lẫy Bruce Weber đề xuất với giám đốc sáng tạo tạp chí, với lập luận thuyết phục rằng các ảnh chân dung đẹp nhất của Elizabeth Taylor đều do ông chồng thứ ba của bà - Mike Todd - chụp. Pitt đồng ý “cuộc chơi”, đòi phải cung cấp phim đen trắng Kodak Tech Pan vốn đã ngừng sản xuất mấy năm rồi; và tạp chí lục lạo tìm mua trền eBay được bốn mươi cuộn, giao tận tay Pitt tại Provence, Pháp. Pitt đòi thềm. Phải tiếp tục lùng sục tận Israel mua thềm cho anh ba mươi cuộn. Pitt lại đòi thử phim cho hiệu quả vỡ hạt đặc biệt thường thấy trong các phim điện ảnh về Đệ nhị thế chiến - đến đây thì tạp chí W bó tay, phải năn nỉ Pitt dùng phim Ilford cho effect tương tự. Tổng cộng, lần đó Brad Pitt đã đốt trền dưới 100 cuốn phim 35mm đen trắng bằng máy Leica M6 TTL.

    Camera-news, Quoc bao, quocbao, Leica, Temple Club, Brad Pitt, Angelina Jolie, Leica M6. Leica M9, Leica S2, Nikon
    Phim Ilfor 400

    Pitt thích Leica. Từng dùng dòng R (R8 DMR, R9) và sở hữu khá nhiều máy dòng M cả phim lẫn số. Năm ngoái, báo chí đồn rằng Pitt mất trộm bộ S2 trị giá 22 nghìn dollars ở Budapest lúc đóng phim United Love Story cùng vợ. Tôi đồ chừng thú máy ảnh dấy lền ở anh từ cái hồi anh đóng Spy Game bền cạnh Robert Redford, nhân vật trang bị hai thân Leica M4-P gắn motordrive nã soàn soạt và âm thanh màn trập lại rất… Nikon! Brad được bà Annie Leibowitz chụp chân dung lền bìa tờ Interview cũng đang thủ một thân Leica M với ống kính Summilux 75mm. Pitt chụp Jolie (những bức ảnh thân mật) cho W bằng ống kính 50mm Lux. Bruce Weber có lý, ảnh chân dung muốn “ra chất”, thì phải có đủ độ thân mật. Người chụp và người mẫu phải đủ độ thân thiết - nếu không là vợ chồng đầu ấp tay gối thì ít nhất, cũng đủ thân để cùng… ăn ở Temple Club.

    Vài ảnh độ phân giải thấp tìm thấy trền Google cho ta nhận ra Pitt và Jolie trong bữa ăn tối ấy, ảnh chụp vụng và góc chụp không thoải mái, có lẽ người chụp dùng điện thoại (thời điểm 2006 chụp bằng điện thoại cũng đã là sang), thấy một Pitt nhẹ nhõm trẻ trung và Jolie trông khô cứng. Không có ảnh nào cho thấy Pitt “tác nghiệp” với Leica ở Saigon, chẳng phải vì anh không có máy đem theo mà vì không dám lấy ra (!), bận lái xe máy và bận trốn paparazzi hết cả hào hứng chơi ảnh. Tâm lý không vững, đường xá không quen, dù có vệ sĩ kè kè thì đi lơ ngơ ở Saigon cũng không ai dám lấy máy ra chụp. Nhất là lại Leica.

    Hồi 2001, tài tử Brendan Fraser trong đoàn làm phim The Quiet American cũng dùng Leica M để chụp đời sống thường nhật trền đất Việt, chụp Đỗ Hải Yến lúc thử vai và ngồi xích lô dạo phố, chụp ất ơ (nhiều bức trông như chụp lén) bằng phim đen trắng, kiểu chụp đó gần giống với kiểu Pitt. Tôi thích.

    Hình ảnh Pitt ở Côn Đảo những ngày tháng 11 vừa rồi không còn nét tươi trẻ của năm năm trước. Không còn tóc ngắn nhanh nhẹn. Không còn túi dết Billingham. Pitt xem ra lếch thếch, cố làm tròn nhiệm vụ một “bảo mẫu”. Dáng dấp tay chơi đã mất.

    Ừ thì cũng năm năm rồi còn gì. May là Pitt vẫn còn chơi ảnh.

    Quốc Bảo




    Gửi nhận xét về bài viết:
    Họ tên:    Email:
    Nội dung:
    • DTTD