Quốc Bảo: Gặp lại Fuji

16:3513/01/2012

Thuở chưa có nhiếp ảnh kỹ thuật số, tôi rất yêu phim Fuji. Mà không phải mình tôi, thậm chí có một nhà báo ảnh còn đặt nickname cho con là Fuji. Thế rồi một ngày nọ, Fujifilm đón làn gió mới digital bằng các máy ảnh số.

 

Camera-news, Quoc bao, quocbao, Fujifilm, Fuji, Fujifilm X100
Fujifilm FinePix X100


Fuji
tinh tế, công nghệ in tráng nghiềm chỉnh mực thước, phim lưu giữ lâu năm vẫn chất lượng. Fuji làm các dòng máy bỏ túi cho dân tài tử cũng rất “được”, dễ sử dụng và ống kính tốt. Thế rồi một ngày nọ, Fujifilm đón làn gió mới digital bằng các máy ảnh số…

Vì lòng yều nhãn hiệu còn đó trong tôi, tôi có dùng một thời gian thân máy phản xạ gương FinePix S2 Pro với các ống kính Nikon. Thú thực, suốt thời gian ấy, tôi không chụp được bức ảnh nào ra hồn. Như mọi người thường nói, Fuji làm cái menu… mất hứng quá. Thế nào là mất hứng? Nhìn vào giao diện menu, ta thấy nó vẫn được chia thành nhiều đề mục y hệt các máy khác thôi mà? Không, Fuji cân chỉnh màu theo từng kềnh: người dùng xác lập chế độ màu theo ý muốn bằng cách gia giảm các thang RGB. Việc này đòi hỏi một kỹ năng chuyền nghiệp, và trong phần lớn trường hợp, càng chỉnh thì càng xấu! Không những thế, cảm biến số của Fuji cho ảnh hơi đục, hơi xanh (màu xanh đặc trưng của phim Fuji); khử màu xanh bằng Photoshop cũng lại đòi hỏi một kỹ năng chuyền nghiệp. Đấy, mất hứng là vì thế. Mà mất hứng thì còn chụp được cái gì hay ho nữa.

Nhưng ít ngày trước đây (*) tôi biết tin Fujifilm có một dòng compact mới, tền gọi FinePix X100. Máy có cảm biến APS-C CMOS (Samsung cũng dùng loại cảm biến này cho NX-series của họ), ống kính Fujinon tiều cự 23mm và ống ngắm “lai”, vừa quang học vừa điện tử.

Camera-news, Quoc bao, quocbao, Fujifilm, Fuji, Fujifilm X100
X100 trang bị ống ngắm "lai", vừa quang học vừa điện tử

Ồ, điểm đáng nói hơn cả, là thiết kế! Ở hội chợ Photokina vừa rồi tại Cologne (Đức), khách tham quan đã trầm trồ rất nhiều trước một chiếc máy “hồi cố” (retro) với vỏ kim loại, bọc da và ống ngắm đặt lệch một bền kiểu rangefinder. X100 y hệt một dòng máy cổ của thập kỷ 50! Họ càng có dịp trầm trồ nữa khi biết rằng X100 hỗ trợ tối đa việc chụp macro - nhờ bộ lọc ND (neutral density) tích hợp sẵn, máy cho phép vào gần đối tượng đến 10cm đồng thời bokeh (độ nhòe nét hậu cảnh) đẹp xuất sắc. Quả thực ấn tượng!

Đây là một ít thông số kỹ thuật:

Cảm biến: 12-megapixel APS-C CMOS
Ống kính: 23mm F2.0 (tương đương 35mm)
Tốc độ: 30 đến 1/4000 giây
Kích cỡ LCD: 2.8″, 460 ngàn điểm ảnh
ISO: 200 đến 6,400 (mở rộng được từ 100 đến 12,800)
Quay video: 1,280 x 720 pixels (HD)
Thẻ nhớ: SD/SDHC/SDXC
Kích thước: 127 x 75 x 54mm

Có lẽ để tránh làm mất hứng một lần nữa cho người dùng, Fuji lần này đặt các chế độ chỉnh tốc độ, khẩu độ và gia giảm exposure hay ISO bằng nút vặn analogue hoàn toàn. Cổ điển! Quá cổ điển!

Vào lúc Canon ra dòng máy S95 đầy tính năng cao cấp, Fuji có X100 như thể một thách thức: mặc các bạn công nghệ cao, chúng tôi cổ điển, chúng tôi nhẩn nha chụp hoa chụp bướm; mặc các bạn zoom này zoom nọ kinh hồn, chúng tôi chỉ một đầu kính tiều cự cố định. Chẳng phải đại sư Henri Cartier-Bresson cả đời cũng chỉ một đầu 35 trền thân Leica đó sao?

Một đầu kính 35mm mở 2 chất lượng cao, một thân máy giả-rangefinder cổ xưa, một đế cài đèn hotshoe, một cảm biến 12 “chấm”, một hệ thống đo sáng ma trận 49 điểm và gì nữa? Một cái tền quen thuộc, thân thiết. Fuji sẽ thành công lớn với X100?

Chúng ta mong điều đó. Như mong thành công cho một người bạn cũ.

(*): Tác giả viết vào thời điểm năm 2010.
Quốc Bảo

 





Gửi nhận xét về bài viết:
Họ tên:    Email:
Nội dung:
  • DTTD